October 2017

3 Posts Back Home
Showing all posts made in the month of October 2017.

2 synopsis dự thi “Nhà Biên Kịch Tài Năng” của CGV, 2017

Synopsis #1: Take My Hand Hồng Anh vừa vượt qua kì tuyển quân của một đội bóng rổ nam chuyên nghiệp ở Tp. Hồ Chí Minh, gia nhập đội ở vị trí dự bị cho mùa giải mới—mùa giải đặc biệt quan trọng khi đội vô địch sẽ tham dự giải vô địch bóng rổ châu Á. Hân là nữ trợ lý của quản lý đội, 23, hồn nhiên, đáng yêu, được cả đội quý mến và là đối tượng mà nhiều thành viên đội chú ý, theo đuổi, trong đó đặc biệt có đội trưởng Minh Kiên. Với khả năng vốn có cộng thêm chăm chỉ tập luyện, Hồng Anh sớm được đưa vào thi đấu chính thức nhiều hơn. Chơi bóng hay nhưng trầm tính, ít nói nên quá trình hòa nhập đội của Hồng Anh không mấy dễ dàng. Là nhiệm vụ của mình, Hân quan tâm,…

“Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau […]”

Trích ‘Nỗi Lòng Của Tên Tuyệt Vọng’ – Cố Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn Không chắc rằng đã hay sẽ ai trong chúng ta trải qua cảm giác ‘tuyệt vọng cùng cực’ để rồi có được khoảnh khắc tha thứ cho cuộc đời và được cuộc đời tha thứ như cố Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Hy vọng, thất vọng, tuyệt vọng và rồi tuyệt vọng cùng cực là cả một quá trình dài của nhiều cung bậc cảm xúc theo chiều hướng xấu dần đi. Nhưng ở tận cùng của nỗi đau buồn, người Nhạc sĩ ấy lại tìm được sự thanh thản, sự tha thứ và được tha thứ với chủ thể là cuộc đời. Hẳn, ở đó là một cung bậc cảm xúc thanh cao và bình thản mà khó ai có thể nắm bắt hết được nếu chưa phải, hay ở đây có thể hoán đổi bằng…

Bài cũ, 12/2016: Tình cờ, một tấm ảnh …

“Ông ơi, cháu chụp ông một tấm được không ạ..” *Click* “Chừng nào có hình nhớ cho tui một tấm nha” […] “Ông ơi, ngày mai cháu mang ảnh đến nhé..” “Ảnh gì, ảnh gì ta..” “Dạ hôm trước cháu có chụp hình ông, hứa tuần này mang sang ấy..” “Tui có nhờ cậu chụp à, khi nào mang sang cũng được nhé..” “Cháu gửi hình ông đây ạ..” “Ôi, già quá nhỉ, già quá..” *Cười* Ông tên Hậu, năm nay 85 tuổi, sống trong một căn nhà nhỏ, trên một đoạn phố đông đúc ở Sài Gòn. Ông hay ngồi trước nhà, trên chiếc ghế dựa, trông ra đường, ngắm phố xá, xem người đi người lại. Tình cờ thấy ông một lần đi dạo có mang theo chiếc máy ảnh, tôi lại xin chụp ông một tấm hình. Ông gật đầu, tôi chụp rồi cám ơn và chào…

Navigate