Bài cũ, 12/2016: Tình cờ, một tấm ảnh …

“Ông ơi, cháu chụp ông một tấm được không ạ..”

*Click*

“Chừng nào có hình nhớ cho tui một tấm nha”

[…]

“Ông ơi, ngày mai cháu mang ảnh đến nhé..”

“Ảnh gì, ảnh gì ta..”

“Dạ hôm trước cháu có chụp hình ông, hứa tuần này mang sang ấy..”

“Tui có nhờ cậu chụp à, khi nào mang sang cũng được nhé..”

“Cháu gửi hình ông đây ạ..”

“Ôi, già quá nhỉ, già quá..” *Cười*

Ông tên Hậu, năm nay 85 tuổi, sống trong một căn nhà nhỏ, trên một đoạn phố đông đúc ở Sài Gòn. Ông hay ngồi trước nhà, trên chiếc ghế dựa, trông ra đường, ngắm phố xá, xem người đi người lại.

Tình cờ thấy ông một lần đi dạo có mang theo chiếc máy ảnh, tôi lại xin chụp ông một tấm hình. Ông gật đầu, tôi chụp rồi cám ơn và chào ông đi, được vài bước thì ông gọi lại.

“Chừng nào có hình nhớ cho tui một tấm nha”.

Tôi đồng ý và hẹn ông 1 tuần sau, chờ rửa film và tráng ảnh xong sẽ mang sang. Trước ngày lấy hình từ tiệm một hôm, tôi ghé qua để hẹn ông hôm sau mang hình sang. Gặp ông lúc ông cũng đang ngồi ở chỗ cũ, vẫn nét mặt, cử chỉ như trước, nhưng lần này ông không nhớ ra tôi là ai, đến tìm ông có việc gì. Tôi có thử gợi lại cho nhưng mãi ông vẫn không nhớ được.

Hôm sau tôi mang ảnh đến cho ông, ông xem rồi cười thích chí, nói với tôi,

“Ôi, già quá nhỉ, già quá..”

Ngẫm, chắc ai rồi cũng sẽ đến tuổi này, sẽ nhớ quên thất thường, nên chúng ta cứ sống thật tốt phần của tuổi trẻ, tuổi hết trẻ, cả tuổi sắp già rồi chuẩn bị tâm thế để chấp nhận, đón tuổi già, để sống chung với nó, thật bình thản, thật êm xuôi mà không nuối tiếc, giận dữ, cau có, như bác Hậu, nhỉ.

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.