“Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau […]”

Trích ‘Nỗi Lòng Của Tên Tuyệt Vọng’ – Cố Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

Không chắc rằng đã hay sẽ ai trong chúng ta trải qua cảm giác ‘tuyệt vọng cùng cực’ để rồi có được khoảnh khắc tha thứ cho cuộc đời và được cuộc đời tha thứ như cố Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Hy vọng, thất vọng, tuyệt vọng và rồi tuyệt vọng cùng cực là cả một quá trình dài của nhiều cung bậc cảm xúc theo chiều hướng xấu dần đi. Nhưng ở tận cùng của nỗi đau buồn, người Nhạc sĩ ấy lại tìm được sự thanh thản, sự tha thứ và được tha thứ với chủ thể là cuộc đời.

Hẳn, ở đó là một cung bậc cảm xúc thanh cao và bình thản mà khó ai có thể nắm bắt hết được nếu chưa phải, hay ở đây có thể hoán đổi bằng từ được, được một lần trải qua.

Hai cung bậc tưởng chừng như cách rất xa nhau, lại là liền kề nhau, có thể tạo nên một sự thăng hoa cảm xúc. Nếu ở nỗi tuyệt vọng cùng cực ta thấy một cảm xúc buồn đến không nói thành lời, nước mắt cũng không rơi nổi, thì với ‘cuộc tha thứ’ với cuộc đời có lẽ chân thật nhất được biểu đạt bằng ‘nụ cười’, cái nét cười an nhiên, thanh thản, đời cười với mình, mình cười với đời, cảm thông và tha thứ….

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.