2 synopsis dự thi “Nhà Biên Kịch Tài Năng” của CGV, 2017

Synopsis #1: Take My Hand

Hồng Anh vừa vượt qua kì tuyển quân của một đội bóng rổ nam chuyên nghiệp ở Tp. Hồ Chí Minh, gia nhập đội ở vị trí dự bị cho mùa giải mới—mùa giải đặc biệt quan trọng khi đội vô địch sẽ tham dự giải vô địch bóng rổ châu Á.

Hân là nữ trợ lý của quản lý đội, 23, hồn nhiên, đáng yêu, được cả đội quý mến và là đối tượng mà nhiều thành viên đội chú ý, theo đuổi, trong đó đặc biệt có đội trưởng Minh Kiên.

Với khả năng vốn có cộng thêm chăm chỉ tập luyện, Hồng Anh sớm được đưa vào thi đấu chính thức nhiều hơn. Chơi bóng hay nhưng trầm tính, ít nói nên quá trình hòa nhập đội của Hồng Anh không mấy dễ dàng.

Là nhiệm vụ của mình, Hân quan tâm, động viên, chăm sóc tất cả thành viên của đội và được ban quản lý đội giao thêm trách nhiệm tìm hiểu, thúc đẩy ‘tân binh’ Hồng Anh hòa đồng hơn.

Đố kỵ với Hồng Anh khi cậu được Hân đặc biệt chú ý, Minh Kiên nhiều lúc chủ động gây khó khăn cả khi tập luyện, thi đấu hay bên ngoài sân khiến Hồng Anh càng khó hòa mình vào tập thể hơn.

Càng hiểu Hồng Anh hơn, tình cảm của Hân với Hồng Anh ngày càng lớn và ngược lại nhưng cả 2 không ai dám thừa nhận còn Minh Kiên thì luôn cố tỏ ra thân thiết hơn với Hân để các thành viên khác của đội, đặc biệt là Hồng Anh không ‘để ý’ Hân; điều này tạo ra không ít tình huống khiến Hồng Anh hiểu nhầm.

Tình cảm trong sáng của Hân và Hồng Anh trải qua nhiều thử thách cuối cùng cũng đến thời điểm chín muồi để cả 2 đến với nhau.

Công nhận tài năng của Hồng Anh, nhiều lần thấy những pha fair-play, những pha tỏa sáng của cậu và cũng là vì nói chuyện rõ ràng với Hân, Minh Kiên dần hiểu Hồng Anh, không còn giữ thái độ đố kỵ, thi đấu hết sức mình, luôn sát cánh bên các đồng đội.

Hồng Anh từ một tân binh dự bị, dần chứng minh được bản lĩnh và tài năng của mình, cùng Minh Kiên trở thành 2 trụ cột không thể thiếu của đội.

Khi đang ở độ chín thì sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp của Hồng Anh bất ngờ đứng trước nguy cơ phải dừng lại khi Hồng Anh bất chấp mọi thứ, vươn mình mạo hiểm để ghi được điểm quyết định trong trận đấu quyết định giúp đội mình vô địch để rồi gặp phải chấn thương nặng.

Điều này cũng đặt Hân vào tình huống phải lựa chọn, ra nước ngoài cùng đội tham dự giải vô địch châu Á trong thời gian dài hay ở lại để chăm sóc Hồng Anh. Hân chọn ở lại.

Hồng Anh dần bình phục, tự mình cố gắng tập luyện nhưng luôn giấu Hân vì không muốn làm Hân lo và cũng là muốn làm cô ấy bất ngờ.

Đúng ngày cả đội chuẩn bị lên đường, Hân vẫn đến thăm Hồng Anh sớm như mọi hôm nhưng vừa đến cổng thì đã thấy cậu ấy đang tự mình đứng chững chạc trên đôi chân của mình.

Hân vừa khóc vừa cười, tay nắm tay Hồng Anh, cả 2 vội vã chạy đi đón xe buýt ra sân bay với đội, để lại được thi đấu, để viết tiếp những giấc mơ./.

Synopsis #2: Wake Up!

Khiêm là nhân viên văn phòng, làm công việc bàn giấy, cậu thường xuyên phải chịu chỉ trích, trách mắng vì sự thiếu nhiệt huyết, nhiều lần tắc trách của mình.

Khiêm có tâm hồn nghệ thuật và yêu vẽ tranh như bố nhưng không thể kiếm tiền từ tranh mình vẽ nên đành chọn một con đường khác để trang trải cho cuộc sống, phải làm công việc mà cậu không yêu thích, đam mê. Điều này luôn làm Khiêm suy nghĩ, đấu tranh nội tâm.

Bố Khiêm mất khi cậu còn học cấp 2, Khiêm sớm phải cáng đáng việc nhà, phụ mẹ. Ít nói và sống khép kín, Khiêm không có nhiều bạn bè, chỉ có Bình An, cô bạn hàng xóm của Khiêm từ thưở thiếu thời là hay nhận lời làm mẫu cho Khiêm vẽ, hay sang nhà trò chuyện cùng Khiêm và mẹ cậu; Bình An thầm yêu Khiêm và ngược lại.

Áp lực công việc ngày càng lớn là khi nhưng băn khoăn của Khiêm ngày càng lớn, khát vọng được trở lại con đường nghệ thuật của Khiêm ngày càng lớn nhưng không cách nào tìm được lối ra.

Một ngày nọ, Khiêm bỗng nhận thấy mình có một loại “siêu năng lực” – đọc được suy nghĩ của người khác, nghe được những âm thanh từ xa.

Từ đây, Khiêm càng khép kín và ít nói, luôn nghe thấy những điều tiêu cực quanh mình, nói xấu đồng nghiệp trong công việc, bị nói xấu sau lưng, mẹ trách mắng, Bình An khó chịu, nổi nóng với Khiêm … tất cả là nhờ “siêu năng lực” của mình.

Khiêm quyết định bỏ việc, càng sống thu mình trong phòng, tránh mặt Bình An, tránh mặt mẹ.

Thời gian cứ vậy trôi qua, không lâu sau mẹ Khiêm mất, bà ‘ra đi’ trong giấc ngủ, nhắn kể Khiêm nghe về bệnh tình, về những tâm sự, nhắn nhủ và nhờ cậu cám ơn Bình An vì những lúc Bình An ở bên động viên, chăm sóc bà qua một đoạn thu đoạn thu âm sẵn.

Khiêm bàng hoàng, một câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí, rằng với “siêu năng lực” nọ sao mình không hề hay biết về bệnh tình của mẹ.

Không tài nào thoát ra được những suy nghĩ luẩn quẩn, Khiêm tìm đến Bình An để tìm lời giải đáp. Để rồi Khiêm nhận ra rằng khả năng siêu nhiên mà cậu hằng biết chỉ là những thứ mình tự vẽ ra trong đầu, do áp lực cuộc sống, áp lực công việc, stress.

“Em yêu anh, anh có đọc được suy nghĩ đó bao giờ chưa?” Câu này của Bình An như ‘tia sét ngang trời’, làm Khiêm bừng tỉnh, Khiêm nhận ra rằng mình vẫn chưa mất tất cả, mà vẫn còn Bình An ở đây, là điều cậu cần nắm lấy và không bao giờ để mất.

Tìm lại chính mình, Khiêm chuyên tâm vẽ, đến với nghệ thuật trong một tâm thế mới, cái nhìn mới về cuộc sống, Khiêm tìm được thành công không lâu sau. Khiêm & Bình An cưới nhau và cùng sống hạnh phúc./.

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.